Trên lôi đài, Lục Xuyên cầm kiếm chắn ngang. Hắn tuy là một tên mập mạp, nhưng toàn thân lại toát ra một cỗ nhuệ khí bức người.
Phía dưới, Trần Huyền và Hứa Thiệu Dương ngây người nhìn cảnh tượng này.
“Không hổ là đệ đệ của ta!” Lục Hà đắc ý lên tiếng.
“Mạnh thật đấy!” Hứa Thiệu Dương nuốt nước bọt.




